Sơn Lôi chúng tôi không làm ra bệnh, sao lại kỳ thị chúng tôi?

0
125

“Người Sơn Lôi chúng tôi không làm ra bệnh, sao lại kỳ thị chúng tôi”, cụ ông 83 tuổi băn khoăn trước thái độ của người ngoài khi dịch Covid-19 bùng phát ở địa phương này.

Hôm nay (13/2), Vĩnh Phúc bắt đầu thực hiện khoanh vùng, cách ly toàn bộ xã Sơn Lôi, huyện Bình Xuyên để phòng dịch Covid-19 (nCoV) lây lan. Thời gian khoanh vùng, cách ly dự kiến kéo dài trong 20 ngày, từ nay đến 3/3.

Sáng nay, cụ Nguyễn Văn Đàm (83 tuổi, trú xóm An Lão, xã Sơn Lôi) vẫn ra các quầy hàng trong xóm để mua rau như thường ngày.

Vừa đưa tay chọn bó rau, cụ Đàm vừa trò chuyện: “Nhà tôi có 6 người, hai vợ chồng tôi, hai vợ chồng con trai và 2 đứa cháu trai. Tôi và vợ có lương hưu, vợ chồng thằng út làm nghề chăn nuôi, 2 đứa cháu trai một đang học ở Đại học Điện Lực dưới Hà Nội, một thằng mới học lớp 9”.

Cụ ông cho hay, kể từ hôm biết dịch Covid-19 xuất hiện ở Sơn Lôi, tuy đời sống có đảo lộn đôi chút, nhưng cơ bản là không thay đổi gì lắm. Tối qua, cụ nghe thông tin hôm nay sẽ khoanh vùng, cách ly cả xã nhưng cũng chưa thật rõ.

Cụ ông hơn 80 năm gắn bó với mảnh đất Sơn Lôi cho biết, chưa bao giờ vùng đất này có dịch bệnh như bây giờ. “Suốt từ Tết tới giờ, chúng tôi được tuyên truyền phòng chống lây lan dịch bệnh liên tục. Nhân dân Sơn Lôi, Bình Xuyên vẫn đứng thẳng mà đi. Nếu có dịch bệnh thì nhân dân cùng nhau tích cực cùng Nhà nước phòng chống. Sơn Lôi chúng tôi không làm nên bệnh, sao lại kỳ thị chúng tôi?”, cụ Đàm tâm tư.

Chung tâm tư với cụ Đàm, bà Phan Thị Hà (52 tuổi, trú tại xóm An Lão, xã Sơn Lôi) cho biết, bà làm tại nhà máy Honda Phúc Yên, nhưng hiện đang được cho nghỉ.

Trong suốt gần 10 phút nói chuyện với PV, bà Hà tỏ ra khá bức xúc bởi “giờ đi ra chợ mua cái gì, đi ăn cỗ mà nói người Sơn Lôi là người ta tránh xa”.

Người phụ nữ chia sẻ từ khi có dịch bệnh, sinh hoạt của người dân trong xóm vẫn bình thường, nhưng gia đình bà có chút đảo lộn vì tâm lý kỳ thị người Sơn Lôi.

Người phụ nữ này liên tục bày tỏ mong muốn chính quyền địa phương sớm dập được dịch để cuộc sống của gia đình bà được trở lại bình thường, các con được đi làm kiếm tiền và khi ra ngoài không bị người ta kỳ thị. Bà cũng lạc quan trước lệnh khoanh vùng, cách ly toàn xã 20 ngày, “vì gà trong vườn, rau trong vườn, thóc trong bồ rồi, không sợ đói”.

Sưu tầm

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây